Mãn kinh là một chuyển tiếp sinh học quan trọng, thường đi kèm thay đổi nội tiết, phân bố mỡ, chuyển hóa và nguy cơ tim mạch. Vì vậy, trong thực hành lâm sàng, mãn kinh—đặc biệt mãn kinh sớm—thường được xem như một “dấu mốc nguy cơ” cho nhiều bệnh mạn tính, bao gồm đái tháo đường type 2 (T2D). Tuy nhiên, một phân tích đoàn hệ quy mô lớn gần đây cho thấy thời điểm mãn kinh không phải yếu tố nguy cơ độc lập của đái tháo đường khi đã tính đến các yếu tố lối sống và nguy cơ tim mạch–chuyển hóa.
Thời gian mãn kinh thường xảy ra ở phụ nữ độ tuổi từ 45 – 55 và độ tuổi trung bình là 52. Một số phụ nữ có thể bước vào giai đoạn tiền mãn kinh ( thông thường là trước 40 tuổi hoặc khoảng từ 40 – 45). Nguyên nhân cho mãn kinh có thể xuất phát từ yếu tố di truyền, thay đổi lối sống và các vấn đề sức khỏe đi kèm, đặc biệt là các bệnh lý tim mạch, chuyển hóa, cơ xương khớp. Trong đó đái tháo đường type 2 được xem xét trong nhiều nghiên cứu từ trước đến thời điểm hiện tại.
Theo số liệu tại Anh gồm 146,764 phụ nữ mãn kinh với thời gian diễn tiến trung bình là 14.5 năm và phân loại dựa trên thời gian mãn kinh bao gồm cả diễn tiến tự nhiên hoặc kết quả của phẫu thuật cắt bỏ tử cung là một ví dụ.
Nghiên cứu cũng theo dõi độ tuổi nào có nguy cơ tiến triển đái tháo đường, độ tuổi được chẩn đoán đái tháo đường cũng như đánh giá các yếu tố sức khỏe và lối sống được cân nhắc. Kết quả cho thấy:
Ở phân tích thô (chưa hiệu chỉnh), tỷ lệ đái tháo đường khác nhau giữa các nhóm:
Tuy nhiên, điểm mấu chốt nằm ở phân tích đa biến: sau khi hiệu chỉnh các yếu tố nguy cơ, không còn mối liên quan độc lập giữa mãn kinh sớm và nguy cơ đái tháo đườn Đáng chú ý, mãn kinh do phẫu thuật cũng không liên quan với nguy cơ đái tháo đường cao hơn so với mãn kinh tự nhiên khi đã hiệu chỉnh đầy đủ
Thông điệp thực hành từ nghiên cứu này là: nếu chỉ nhìn vào tuổi mãn kinh, ta có thể “gán nhãn nguy cơ” quá mức cho nhóm mãn kinh sớm. Trong khi đó, phần lớn nguy cơ đái tháo đường lại được giải thích bởi các yếu tố có thể can thiệp:
Nói cách khác, mãn kinh (kể cả mãn kinh sớm) có thể là một “thời điểm vàng” để tái đánh giá nguy cơ chuyển hóa, nhưng không nên được hiểu như một nguyên nhân độc lập tất yếu dẫn đến T2D.
Nguồn
Bài viết liên quan